TRANG CHỦ TIN TỨC VIDEO CLIP HÌNH ẢNH PHÁT SÓNG THÔNG TIN EVEREST KÝ TÊN GIAO LƯU ONLINE LIÊN HỆ




 Bản in   Gửi bài viết
NHẬT KÝ EVEREST
Cập nhật 23.5.2008

GIỚI THIỆU VỀ EVEREST

Thuộc địa phận nước Nepal,Đỉnh Everest hay còn gọi là Đỉnh Chomolungma là đỉnh núi cao nhất trên mặt đất tính đến thời điểm hiện tại, độ cao so với mực nước biển là 8.850 mét theo số liệu đo được năm 1999. Đường lên đỉnh của nó là biên giới giữa Nepal và Tây Tạng (Trung Quốc).

Đỉnh Everest có hai cung đường chính lên đỉnh, cung đường phía Đông Nam từ Nepal và cung đường Đông Bắc từ Tây Tạng. Trong hai con đường chính, sườn núi phía Đông Nam là đường leo lên được sử dụng bởi Edmund Hillary và Tenzing Norgay vào năm 1953

Cho đến cuối mùa leo năm 2003, 1.919 người đã đạt đến đỉnh núi (829 người từ 1998) và 179 người tử nạn khi cố gắng trèo lên đỉnh. Điều kiện trên núi khắc nghiệt đến nỗi các xác người phải để lại nơi mà họ đã rơi xuống; một số xác có thể thấy được từ các đường leo quy chuẩn.

Hầu hết các đoàn thám hiểm sử dụng mặt nạ và bình đựng ôxy ở độ cao trên 26.000 ft (8.000 m); vùng này được biết đến như là vùng chết. Do độ cao làm cho người ta không suy nghĩ minh mẫn, cùng với lượng ôxy thấp, và tổng hợp các điều kiện thời tiết khắc nghiệt, nhiệt độ thấp, các vách băng nứt, các vách băng dốc thẳng đứng đòi hỏi các nhà leo núi phải có các quyết định nhanh chóng chính xác. Muốn chinh phục được Everest, các nhà leo núi không chỉ cần có một thể lực tốt và còn cần phải có một nghị lực và ý chí sắt đá, tinh thần bất khuất (không chùn bước, không bỏ cuộc trước khó khăn)

NHẬT KÝ EVEREST


Dự kiến chúng tôi sẽ chinh phục đỉnh Everest theo cung đường Phương Bắc phía Tây Tạng. Chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ, từ kế hoạch vận chuyển trang thiết bị, đến việc lắp đặt đường dây truyền dẫn tín hiệu. Đến giờ cuối, trạm căn cứ phía Tây tạng thông báo đóng cửa để phục vụ rước đuốc Olympic, chúng tôi đã phải làm việc quên ngày, quên đêm suốt một tháng trời để chuẩn bị cho một phương án hoàn toàn mới, là chinh phục Everest theo cung đường phía Nam bên Nepal.

Đoàn leo núi Việt Nam đã được hướng dẫn thêm qua các tài liệu về cung đường phía Nam, gặp gỡ các nhà leo núi đã từng chinh phục thành công qua cung đường phía Nam để học hỏi thêm kinh nghiệm. Thật may mắn, tất cả những người dẫn đường cho chúng tôi đã từng chinh phục thành công đỉnh Everest theo cả hai đường. Trong đội hỗ trợ sản xuất, nhà quay phim chính cũng đã từng chinh phục Everest theo cả hai cung đường.

Sau khi trao đổi thật kỹ với những người dẫn đường Sherpa, các chuyên gia kỹ thuật, sau khi đánh giá thể lực và kỹ năng leo núi của đoàn Việt Nam, cho dù đường lên trạm căn cứ khó khăn hơn (phải đi bộ 10 ngày từ Lukla để đến trạm căn cứ Everest phía Nepal), dù đường lên đỉnh theo cung đường phía Nam có dài hơn và nhiều vách núi băng hơn, nhưng qua những gì đoàn Việt Nam đã làm được ở chặng Island Peak, các chuyên gia vẫn tự tin là khả năng đoàn Việt Nam sẽ chinh phục thành công Everest rất cao.

Sau khi cân nhắc và chuẩn bị thật kỹ về mọi phương diện (kiến thức về cung đường phía Nam, ăn, ở, trang thiết bị, bảo hiểm, tài chính…), chúng tôi quyết định tiếp tục chặng cuối – chinh phục đỉnh Everest.

Ngày 6/4/8 chúng tôi rời Việt Nam sang Kathmandu-Nepal. Chặng dừng chân ở BangKok dài hơn bình thường, chúng tôi đã ở lại BKK 3 ngày để chuẩn bị thật kỹ cho chuyến hành trình dài 60 ngày ở Everest.

Ngày 10/4/08, đón chúng tôi tại Kathmandu là những người bạn dẫn đường Sherpa quen thuộc, họ đã theo cùng chúng tôi qua suốt 6 tháng, qua các đỉnh núi, là những người đã gọi đoàn chúng tôi là những con hổ tuyết đến từ Việt Nam.

Thời tiết đầu mùa hạ ở Nepal có đẹp hơn và dễ chịu hơn so với lần chúng tôi đi Island Peak, nhưng những thay đổi thất thường về thời tiết trên các đỉnh núi cao vẫn luôn là mối lo lắng trong lòng chúng tôi.

Chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía trạm căn cứ Everest, dự kiến ngày 20/4/08, chúng tôi sẽ đến được trạm căn cứ.

Ngày 18/4/08, trời trở lạnh đột ngột, có nhiều tuyết rơi, chúng tôi quyết định ngày hôm sau đi thẳng từ Gorasherp cao 5100m đến trạm căn cứ Everest cao 5364m, thay vì đi lên Kalar Patta để thích nghi độ cao.

Ngày 19/4/08, đoàn đã đến trạm căn cứ Everest.

Mệt, sau 8 ngày đi bộ, nhưng mọi người không nghỉ ngơi lâu, đoàn bắt đầu tập luyện ngay với các trang thiết bị leo núi tại trạm căn cứ.

Thời tiết tại trạm căn cứ thật kinh khủng, vào buổi trưa, nhiệt độ có thể lên đến 30 độ C, nhưng chỉ đến 6h tối, nhiệt độ bắt đầu dưới 0, và vào ban đêm nhiệt độ là âm 10 đến âm 20 độ C. Tuyết thấm qua thành lều, rơi đầy xuống túi ngủ. Giường ngủ là những phiến đá băng lớn lạnh buốt. Không dễ gì có thể thích nghi với điều kiện khí hậu như vậy. Mọi người trong đoàn ai cũng bị đau đầu và khó ngủ.

Sau 5 ngày tập luyện tại trạm căn cứ, ngày 25/4/08, chúng tôi bắt đầu đi lên trạm 1 cao 5.943m. Trong chuyến đi này Công bị nhức đầu dữ dội, sau khi nghỉ một đêm tại trạm 1, sáng hôm sau Công quyết định cùng đồng đội đi tiếp lên trạm 2 cao 6.400m. Nghỉ tại trạm 2, tập luyện cách sử dụng bình oxy, tập ngủ với bình oxy, ngày 30/4/08 chúng tôi trở về trạm căn cứ.

Sau chuyến đi này, một thành viên của đoàn đã phải bỏ cuộc, đi tiếp chặng đường chỉ còn Ngợi, Nhiên và Linh.

Chúng tôi vẫn phải tiếp tục luyện tập hàng ngày tại trạm căn cứ, đi lên trạm 1, trạm 2, rồi trạm 3, vượt qua các vách băng nứt, vượt qua những dốc băng thẳng đứng, những dòng sông băng mênh mông. Những gì chúng tôi đã trải qua ở Island Peak dường như không thấm tháp gì so với Everest.

Ngày 10/5 chúng tôi thành công trở về trạm căn cứ từ trạm 3 cao 7.162m. Ngày lên đỉnh đã rất gần.

Tự tin về kỹ thuật leo núi, với tinh thần quyết tâm, chúng tôi đợi thời tiết thuận lợi cho chặng đường lên chinh phục đỉnh.

Thông báo thời tiết thuận lợi đã đến, ngày 18/5/08, chúng tôi xuất phát từ trạm căn cứ bắt đầu hướng về đỉnh Everest.

Đêm 21/5/08, chúng tôi đã sẵn sàng ở trạm 4 cao 8016m, chuẩn bị chặng cuối lên đỉnh.

Chia thành hai nhóm, một nhóm gồm Ngợi và Brad (nhà quay phim người Mỹ), một nhóm gồm Nhiên-Linh và Nừng (nhà quay phim người Thái Lan). Rạng sáng ngày 22/5/08, rất nhiều đoàn leo núi cũng hướng về đỉnh Everest như chúng tôi.

Tắc đường cả hai giờ đồng hồ ở sườn núi phía Nam, ở Hillary Step .

Nhóm của Ngợi lên đỉnh trước vào lúc 6h (7h15 giờ Việt Nam), và sau đó nhóm của Linh-Nhiên cũng đến đỉnh vào lúc 8h (9h15 giờ Việt Nam).

Chúng tôi tự hào giương cao ngọn cờ của tổ quốc Việt Nam trên đỉnh Everest vào ngày 22/5/08.

Lịch sử Everest ghi thêm tên Việt Nam vào danh sách đất nước có đoàn leo núi chinh phục thành công nóc nhà thế giới, ba nhà leo núi Việt Nam

- Bùi Văn Ngợi

- Nguyễn Mậu Linh

- Phan Thanh Nhiên

trở thành người Việt Nam đầu tiên đặt chân lên đỉnh Everest.

CHƯƠNG TRÌNH “CHINH PHỤC ĐỈNH EVEREST”

Lasta, một trong những công ty hàng đầu về cung cấp phim và chương trình giải trí truyền hình, luôn tiên phong trong những thể loại chương trình mới, với mục đích không chỉ mang đến cho khán giả truyền hình những chương trình giải trí hay mà Lasta còn rất quan tâm đến việc phải làm sao cho những chương trình giải trí này có ý nghĩa với mọi người, những chương trình mang thêm niềm vui đến cho mọi người và góp phần xây dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.

Vào thời điểm Việt Nam gia nhập WTO, cũng như các doanh nghiệp Việt Nam khác, Lasta mong muốn góp phần xây dựng hình ảnh một đất nước Việt Nam trẻ trung năng động đến với các bạn bè trên thế giới với tinh thần vươn cao hơn, vươn xa hơn, vượt qua thử thách, vượt qua chính mình, một Việt Nam đầy năng động đang nỗ lực hòa nhập vào thế giới.

Sau khi trao đổi ý tưởng chương trình với đài truyền hình TP. Hồ Chí Minh, nhận thấy đây là một chương trình hay và có ý nghĩa, Đài quyết định cùng phối hợp với công ty Lasta tổ chức thực hiện chương trình này.

Đây là một chương trình có quy mô lớn, và đòi hỏi một nguồn tài chính lớn. Chúng tôi đã nhận được sự hỗ trợ rất lớn từ phía tập đoàn Tân Hiệp Phát về tài chính cho chương trình này.

Chương trình truyền hình thực tế Chinh phục đỉnh Everest được tổ chức với hi vọng tạo một dấu ấn về tinh thần, ý chí của một đất nước Việt Nam năng động và phát triển trong xu hướng hội nhập hiện nay.

ĐOÀN LEO NÚI “CHINH PHỤC ĐỈNH EVEREST”

Ban tổ chức đã có thông báo rộng rãi trên các phương tiện truyền thông cả nước, và tổ chức tuyển chọn tại thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội. Trong hơn 2.000 bạn trẻ trên khắp cả nước đăng ký tham dự, sau các bài thi kiểm tra vận động, sức khỏe, tâm lý… được chọn lọc, dành riêng cho các nhà leo núi, chúng tôi đã sơ tuyển được 11 bạn và hình thành đoàn leo núi Việt Nam cho chương trình “Chinh phục đỉnh Everest”.

CÁC TIÊU CHÍ ĐÁNH GIÁ

Sức khỏe đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ của chương trình 30%

Kiến thức và kỹ thuật leo núi 20%

Tâm lý vững vàng khi gặp tình huống khó khăn 20%

Khả năng hoạt động theo nhóm, tinh thần đồng đội 20%

Ảnh hưởng cá nhân đối với đồng đội, nhiệm vụ chung của cả nhóm 10%

Chúng ta có thể thấy tiêu chí về tinh thần chiếm một phần không nhỏ trong tiêu chí đánh giá của các chuyên gia, vì đây không phải là một cuộc đua tranh thành tích, đoàn leo núi sẽ là người đại diện cho Việt Nam thực hiện ước mơ chinh phục đỉnh cao thế giới, đưa tinh thần Việt Nam hòa cùng thế giới theo đúng như tiêu chí và tên gọi của chương trình.

“Chỉ với sức mạnh cơ bắp, bạn không thể chinh phục được ngọn núi ngất trời Everest”, các HLV người Sherpa đã truyền đạt điều đó rất rõ ràng trong các buổi huấn luyện. Theo họ, 3 yếu tố quan trọng nhất để có thể lên đến đỉnh núi cao nhất thế giới là: hành vi ứng xử, sức chịu đựng về thể chất và khả năng giao tiếp. HLV Sherap Sherpa cho biết: “Việc giữ được sự quân bình về tâm lý cũng như khả năng làm việc theo nhóm là hết sức quan trọng trong quá trình chinh phục Everest. Nói cách khác, tinh thần luôn đóng một vai trò then chốt nếu bạn muốn được đứng trên Nóc nhà thế giới”.

Dưới sự giám sát chặt chẽ của các chuyên gia leo núi người Sherpa, các bác sĩ chuyên môn, đại diện của ban tổ chức, sau mỗi chặng tập huấn, mỗi thành viên sẽ có các bài kiểm tra nhằm đánh giá một cách chính xác nhất về sức khỏe, tâm lý vững vàng, đảm bảo tiếp tục cuộc hành trình lâu dài.

Ban tổ chức sẽ công bố thành tích của từng thành viên và quyết định người đạt thành tích tốt nhất sẽ tiếp tục cuộc hành trình đi đến ước mơ - chinh phục đỉnh Everest.


QUYẾT ĐỊNH SỐ THÀNH VIÊN SAU TỪNG CHẶNG

Qua mỗi chặng, BTC sẽ chọn ra những nhà leo núi có thành tích cao nhất để đi tiếp chặng sau:

Chặng Phanxipang: 8 nhà leo núi tiếp tục cuộc huấn luyện
Chặng Kinabalu: 6 nhà leo núi tiếp tục cuộc huấn luyện
Chặng Kilimanjaro: 6 nhà leo núi tiếp tục cuộc huấn luyện
Chặng huấn luyện tại Việt Nam: 5 nhà leo núi tiếp tục cuộc huấn luyện
Chặng Island Peak: 4 nhà leo núi tiêu biểu nhất

Như vậy, 4 nhà leo núi tiêu biểu nhất đi tiếp chặng Everest phải thực sự thể hiện mình là những người giỏi nhất qua suốt quá trình huấn luyện, vì hành trình leo núi Everest phải qua một chặng đường cực kỳ nguy hiểm, những vách băng nứt, những vách đá thẳng đứng, tuyết lở, nhiệt độ -30 độ C… có khi nhà leo núi phải đánh đổi tính mạng của mình, và không phải ai cũng dám đón nhận những thử thách như vậy.


TẬP LUYỆN

Dưới sự cố vấn của các bác sĩ chuyên môn và các chuyên gia leo núi người Sherpa, đoàn leo núi Việt Nam trải qua 1 cuộc huấn luyện đặc biệt, bao gồm chinh phục các đỉnh núi có độ cao cao dần, bắt đầu là PhanxiPang cao 3.143m, nóc nhà của Đông Dương; sau đó là Kinabalu cao 4.095m, nóc nhà Đông Nam Á, Kilimanjaro cao 5.895m nóc nhà châu Phi, Island Peak cao 6.160m ngọn núi thử thách cuối cùng trước khi đến với huyền thoại Everest (8.850m)

Mỗi ngọn núi đoàn đi qua là một cuộc huấn luyện đầy nghiêm khắc, nhằm chuẩn bị đầy đủ cho các thành viên một nền tảng thể lực tốt nhất, khả năng chịu đựng thời tiết ở độ cao tăng dần, hoàn thiện các kỹ năng leo núi, nâng cao tinh thần đồng đội, thích nghi với điều kiện không khí cực kỳ loãng và quan trọng nhất là tinh thần vững tin bước đến Everest, điểm cuối của cuộc hành trình.


CỘT MỐC – HÀNH TRÌNH CHINH PHỤC
ĐỈNH PHANXIPANG – 3.143m


Đỉnh PhanxiPang, độ cao 3.143m là đỉnh cao đầu tiên đi vào nhật ký chinh phục đoàn leo núi Việt Nam.

PhanxiPang, nóc nhà của Đông Dương đứng sừng sững như một phiến đá khổng lồ, đúng theo tên gọi: Hủa Xi Păn, theo cách đặt tên địa phương. Được hình thành từ quá trình Tân Kiến Tạo cách đây 100 triệu năm, Hoàng Liên đột ngột nhô lên thành 1 dãy trùng điệp, bao gồm 3 khối, Bạch Mộc Luơng Tử, PhanxiPang và khối Pú Luông, trong đó PhanxiPang là khối có nhiều đặc điểm kỳ lạ và bí ẩn nhất với sự phong phú của thiên nhiên kỳ vĩ, là nơi sinh sống của thảm thực vật trên 700 loài đặc hữu. Quần thể thiên nhiên ở PhanxiPang như là một kiến trúc hoàn hảo của vũ trụ, niềm tự hào của người Việt Nam cũng như Đông Dương

Con đường lên đỉnh PhanxiPang không đơn giản bởi địa hình hiểm trở và độ dốc khắc nghiệt, vốn là sở thích của các nhà leo núi mạo hiểm. Để chinh phục PhanxiPang, bạn phải là người có sức khỏe tốt, lòng can đảm và sẵn sàng chịu đựng khó khăn.

Tại PhanXiPang, các thành viên đoàn leo núi ngoài nhiệm vụ chinh phục được ngọn núi cao nhất Đông Dương này, họ phải vượt qua các nhiệm vụ do Ban Tổ Chức đưa ra như nhảy thảm, di chuyển bomb… nhằm rèn luyện và hoàn thiện tinh thần đồng đội, cách làm việc kết hợp theo nhóm, sự khéo léo, nhanh nhạy trong giải quyết tình huống. Đây là cuộc huấn luyện do các chuyên gia leo núi người Sherpa đưa ra, nhằm giúp các vận động viên hiểu được tầm quan trọng của tinh thần đồng đội trên cuộc hành trình đầy gian nan, thử thách.

Suốt cuộc hành trình họ đã bên nhau như một gia đình, họ đã cùng đồng hành bên nhau suốt chặng đường chinh phục đỉnh PhanxiPang, nụ cười rạng ngời khi cùng nhau đứng trên đỉnh PhanXiPang thưởng thức vẻ đẹp hoang dã của thiên nhiên, tưởng thưởng cho những cố gắng, quyết tâm với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Đoàn đã chinh phục thành công đỉnh Phanxipang vào lúc 14h ngày 19/10/07.
Nhưng chỉ có 8 thành viên đi tiếp cuộc hành trình, 3 thành viên sẽ phải dừng chân tại PhanxiPang này.

Thông báo quyết định của ban tổ chức về 8 thành viên tiếp tục cuộc hành trình, diễn ra tại Hàm Rồng, Lào Cai, những hình ảnh mà chúng tôi nghĩ sẽ không bao giờ phai trong trái tim của mỗi thành viên.

Và thật buồn khi phải chia tay các bạn Đặng Thành Long, Nguyễn Đình Bắc, Hà Văn Tí.


ĐỈNH KINABALU – 4.095m

So với độ cao của đỉnh Phăngxipang, đỉnh của ngọn núi Kinabalu cao hơn gần 1000m.

Với độ cao 4095m, đỉnh Kinabalu quả là một thử thách không phải dễ dàng đối với các nhà leo núi Việt Nam, đặc biệt là những gương mặt còn khá mới mẻ và lần đầu tiên trở thành nhà leo núi chuyên nghiệp trong tiến trình hướng đến đỉnh Everest.

Theo HLV Sherap Sherpa, việc chinh phục Kinabalu có rất nhiều điểm khác biệt so với Phanxipang: “Tại Phanxipang, các nhà leo núi chỉ mới trekking (tạm dịch là lên núi theo đường mòn) nên chưa thể gọi là leo núi thực sự (climbing). Kinabalu cũng có những đoạn trekking ở gần chân núi nhưng không tiềm ẩn quá nhiều khó khăn như Phanxipang. Khi lên cao, các VĐV không còn phải đi xuyên rừng rậm, đồng thời độ ẩm cũng không quá cao như Phanxipang. Thảm thực vật 2 bên đường chủ yếu là hoa, cỏ và cây thấp nên tầm nhìn rất rộng chứ không chỉ hẹp trong 5-10m như Phanxipang. Điều này giúp tôi có thể giám sát chặt chẽ kỹ thuật leo núi của các nhà leo núi. Đường đi tại Kinabalu rất tốt, bên cạnh đó công tác bảo hộ rất chi tiết, chặt chẽ và chuyên nghiệp nên hành trình của đoàn sẽ an toàn hơn Phanxipang rất nhiều”.

Tại Kinabalu, HLV Sherap Sherpa bắt đầu huấn luyện những kỹ năng đầu tiên về leo núi cho các thành viên của đoàn leo núi. Từ trạm nghỉ Laban Rata đến đỉnh núi (khoảng 2km), các nhà leo núi chính thức phải leo núi thật sự bởi không còn đường đi nữa. Mọi người sẽ học kỹ năng leo dây, sử dụng gậy chống để di chuyển và leo qua các vách đá này.

Dốc núi nối tiếp dốc núi, hầu như không có đoạn đi xuống, là một thử thách cho sức bền bỉ của con người. Câu cửa miệng đối với hầu hết các du khách khi gặp nhau là: “Good luck!” (Chúc may mắn!).

Mệt lử, mắt cay xè, người đau nhừ… vậy mà đa số các thành viên không ai ngủ được. Một số người trong đoàn thấy nhức đầu, có cảm giác cơ thể như lắc lư. Huấn luyện viên Sherap giải thích: đó là do tác động của độ cao trên 3.000 mét, khi không khí loãng hơn, ít oxy hơn.

1g30 sáng ngày 1/11, đoàn leo núi Việt Nam xuất phát hướng về đỉnh Kinabalu. Giữa cái lạnh khoảng 7-8 độ C, gió khá mạnh, rít từng cơn, trời mưa, giọt mưa táp như kim châm vào mặt người, và trời tối mịt mờ, đoàn leo núi Việt Nam tiếp tục những con dốc nối tiếp nhau, những vách đá cheo leo phải bám vào dây giăng sẵn để leo.

Kiên trì, kiên trì từng bước một, những nhà leo núi Việt Nam lặng lẽ tiến lên trong đêm tối.
Chặng này là chặng núi đá, hầu như không có cây cối. Trời mưa khiến đá trơn hơn và nhiều thành viên đã trượt ngã.


4 giờ 30 phút ngày 1 tháng 11, toàn bộ các nhà leo núi trong trang phục rực đỏ đã giương cao lá quốc kỳ Việt Nam trên đỉnh Low’s Peak của núi Kinabalu. Trong sương mù và mưa lất phất, dưới cái lạnh 5 độ C, toàn đội đã phấn khích đứng nghiêm hát quốc ca Việt Nam. Tiếng hát rền vang bên vách núi, giữa trời mây bao la.

Đoàn thực hiện chương trình “Chinh phục đỉnh Everest” đã hoàn tất tốt đẹp chuyến tập huấn thứ hai của mình

Sau chuyến chinh phục đỉnh Kinabalu, HLV Sherap Sherpa đánh giá: “Theo những gì tôi thấy tại Kinabalu, các chàng trai Việt Nam đều rất mạnh mẽ. Tôi tin tưởng họ sẽ chinh phục thành công Everest, bởi họ đã chinh phục Kinabalu một cách rất tuyệt vời. Tại đấy, tôi đã huấn luyện họ cách bước đi trên đá ở độ cao 4.000m và trong quá trình chinh phục, họ đã chạy lên chạy xuống 2 - 3 lần mà không gặp vấn đề gì. Các chàng trai đều rất tuyệt vời và tôi rất tiếc khi phải loại bớt 2 người”.

Có một điều gây ấn tượng rất mạnh cho các thành viên BTC là trong buổi kiểm tra tâm lý, tất cả VĐV chỉ ghi tên người mình thích nhất và đều để trống ô ghi tên người mình không thích. Không ai bảo ai, các thành viên đều giải thích: “Dù mỗi người một tính nhưng một khi đã gắn bó với nhau qua 2 lần leo núi thì chúng tôi đều coi nhau như anh em, thương nhất thì có chứ ghét thì không!”

Sau chuyến tập huấn tại Kinabalu-Malaysia, chúng ta lại phải chia tay với 2 thành viên Minh Đức và Đình Bắc


ĐỈNH KILIMANJARO – 5.895m

Đây là ngọn núi cao nhất châu Phi với chiều cao 5.895m so với mặt nước biển và người ta có thể nhìn thấy rõ đỉnh núi dù ở cách xa đến 40km.

Trong ngôn ngữ Maasai, Kilimanjaro có nghĩa là “Khối đá lớn”. Ngoài ra, núi này còn được gọi là “núi lửa cô đơn” vì nó không nằm trong một quần thể như những vùng núi lửa khác. Dưới chân ngọn núi vĩ đại này là những cánh đồng chuối hoặc cà phê bát ngát cùng vườn Quốc gia Kilimanjaro (rộng1.942km2, cao 1.860m).

Kilimanjaro là chặng tập huấn thứ 3 do các chuyên gia leo núi quốc tế người Sherpa cùng các bác sĩ chuyên môn nghiên cứu, dành riêng cho các nhà leo núi Việt Nam.

Cuộc hành trình dài 7 ngày 6 đêm để chinh phục Kilimanjaro là một thử thách thật sự cam go dành cho các nhà leo núi Việt Nam.

Theo cố vấn của các chuyên gia leo núi người Sherpa, tại cuộc chinh phục Kilimanjaro, mỗi thành viên phải mang trên mình 15kg hành trang, bao gồm các vật dụng cần thiết. Đây là cuộc huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc và gian khổ, nhằm thui rèn sự bền bỉ dẻo dai và ý chí của các vận động viên leo núi Việt Nam.

Vào lúc 14h30, tại cổng Lemosho, mọi thứ đã sẵn sàng, với gậy leo núi trong tay và 1 trái tim tràn đầy nhiệt huyết, các vận động viên leo núi Việt Nam đã sẵn sàng cuộc hành trình chinh phục đỉnh núi Kilimanjaro, nóc nhà của Châu Phi, niềm tự hào của người dân bản địa.

Các nhà leo núi ca hát vui vẻ, hào hứng trước khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của núi rừng Châu Phi.

Tiếng hát bắt đầu nhỏ dần, các nhà leo núi bắt đầu chú ý đến bước chân, hơi thở của mình hơn khi con đường phía trước cứ thăm thẳm, nhiệt độ bắt đầu hạ dần, 6,5,4 rồi 3 độ C.

Trời bắt đầu nhá nhem tối, các nhà leo núi bắt đầu tỏ ra mệt mỏi sau 5h đi bộ, những bước chân bắt đầu chậm dần, thậm chí loạng choạng, có người vừa đi vừa ngủ. Những câu hỏi liên tiếp đặt ra cho người dẫn đường : “Tới chưa ?”, chỉ có một câu trả lời : “nửa tiếng nữa”, câu trả lời tiếp theo câu hỏi cứ lập đi lập lại liên tục cả chục lần, không biết khi nào sẽ đến trạm dừng chân, các nhà leo núi Việt Nam bắt đầu bước đi bằng chính ý chí và tinh thần của mình, nhiệt độ đã là 0°C. Và rồi 12km đầu tiên đã kết thúc sau 8h đồng hồ đi bộ, đêm nghỉ đầu tiên giữa rừng là trạm Shira ở độ cao 3.840m.

Cố gắng nuốt trôi vị súp lạ do porter người Tanzania nấu, các nhà leo núi của chúng ta cố ăn vì hành trình ngày mai còn dài và sẽ còn lắm gian nan. Đêm đầu tiên, giữa núi rừng Kilimanjaro hùng vĩ, dưới cái lạnh -3°C, các leo núi thiếp đi trong cái mệt mỏi đến rã rời.

Dốc ngày càng cao, gió lạnh thốc vào da mặt rét buốt, phạm vi nhìn chỉ còn khoảng 30m bởi sương mù dày đặc, các tốp bắt đầu bị tách quãng. Trời bỗng đổ lạnh đột ngột, mưa bắt đầu rơi, đoàn Việt Nam phát hiện và reo lên thích thú: “Mưa tuyết“. Hầu hết đối với các thành viên trong đội leo núi Việt Nam thì đây là lần đầu tiên họ thấy tuyết. Tuyết đẹp nhưng lại dự báo cho cuộc hành trình đầy gian nan phía trước. Khi tuyết rơi ngày càng dày, không khí càng rét buốt hơn, các nhà leo núi Việt Nam tiếp tục cuộc hành trình của mình trong mưa tuyết.

2h sáng trong cái giá lạnh tê tái, chúng tôi hướng về đỉnh Uruhu. Đúng 6h30 ngày 27/11/07 chúng tôi đã đến đỉnh Uruhu

Lá cờ tổ quốc tung bay, tràn ngập niềm tự hào, chúng tôi hát quốc ca Việt nam và hô vang khẩu hiệu “tinh thần Việt Nam hòa cùng thế giới”

Với thành tích tuyệt vời ở Kilimanjaro, Ban tổ chức quyết định tất cả 6 thành viên tiếp tục chặng huấn luyện đặc biệt tại Việt Nam


HUẤN LUYỆN ĐẶC BIỆT

Với sự cố vấn của các huấn luyện viên chuyên môn, các chuyên gia leo núi quốc tế, và từ các chương trình huấn luyện dành cho các vận động viên leo núi quốc tế, 10 tuần tập huấn đặc biệt dành cho đoàn leo núi Việt Nam ở các địa điểm khác nhau bắt đầu. Đây là chương trình tập huấn đầy nghiêm túc và khắc nghiệt, đòi hỏi sự kiên trì và quyết tâm cao độ của các thành viên. Để thực hiện cuộc hành trình tiếp theo, đoàn leo núi Việt Nam cần phải tập luyện để nâng cao sức bền, sức mạnh của cơ bắp, các kỹ năng leo núi cần thiết, và đặc biệt là ý thức bảo vệ sự an toàn cho chính bản thân mình.

Thời gian này, các VĐV nâng sức bền bằng bài tập chạy mang theo vật nặng. Ngày nào cũng thế, từ 5g sáng, các VĐV phải thức dậy để tập chạy liên tục trong 90’ với khối lượng trên vai là 20kg. Sau khi chạy 10km, các VĐV chỉ được nghỉ ngơi chút xíu rồi tập các bài tập khác. Sau giờ nghỉ trưa, các VĐV lại lao vào tập nặng đến tối. Giáo án tập luyện khá đa dạng (tập tạ, bơi lội…) theo nhiều hình thức khác nhau nhằm giúp các VĐV luôn giữ được hưng phấn cần thiết.

Trong thời gian này, các nhà leo núi đã được học những bài nhập môn thực sự về leo núi. Bắt đầu là núi X-rock nhân tạo cao 26m (xây bằng ximăng), tiếp đó là núi Lớn-Vũng Tàu, và các vách núi ở Đà Lạt. Các nhà leo núi được học và làm quen với các dụng cụ leo núi, việc leo núi và nhất là cách sống trên núi.

Bên cạnh những buổi tập về thể lực trong phòng tập những buổi chạy bộ còn có những bài học khác. Những bài học về công tác cộng đồng giúp họ biết cách chia xẻ. Những bài khí công, 12 thức Hồi Xuân Công của phái Hoa Sơn sẽ giúp họ tăng khả năng tập trung và điều hòa hơi thở một cách tốt nhất khi leo núi…
Mỗi tuần, các nhà leo núi phải trải qua những bài kiểm tra về sức khỏe, sức bền.

Ban tổ chức dựa vào kết quả thành tích của suốt 10 tuần huấn luyện và thành tích đạt được của chặng Kilimanjaro để ra quyết định chọn tiếp 5 nhà leo núi đi Island Peak.

Phạm Duy Long, người anh cả của đoàn leo núi đã phải chia tay với đoàn trong sự luyến tiếc của tất cả mọi người.

ĐỈNH ISLAND PEAK CAO 6.160m

Island Peak hay còn gọi là Imja Tse Peak, , là một ngọn núi trong dãy Hymalaya nằm phía đông Nepal, là đỉnh núi được người leo núi biết đến nhiều nhất tại Napal. Ngọn núi này được đặt tên là Island Peak năm 1951 bởi đoàn leo núi của Eric Shipton

Vào khỏang năm 1951-1952, đòan leo núi do Eric Shipton dẫn đầu đang trên đường thám hiểm Barun Gorge đã phát hiện ra đỉnh núi này. Nhìn từ làng Dingboche, đỉnh núi trông như một hòn đảo trong biển băng và họ đã quyết định đặt tên cho nó là Island Peak.

Đến năm 1953, lần đầu tiên đỉnh Island Peak được chinh phục bởi một đoàn leo núi người Anh. Chuyến đi này được xem như cuộc tập luyện trước khi đòan leo núi của họ tiếp tục chinh phục đỉnh Everest.

Từ đó, việc chinh phục đỉnh Island Peak được xem như là những bài tập rèn luyện khả năng thích nghi với điều kiện khí hậu để tiếp tục chinh phục những đỉnh núi cao hơn trong dãy Himalaya.

Điều kiện thời tiết của Island Peak rất khắc nghiệt, nhiệt độ thay đổi đột ngột, trong một vài giờ đồng hồ, nhiệt độ có thể thay đổi/xuống cách biệt đến 10 độ C. Island Peak được kể nhiều về những đêm lạnh giá, trời gió và tuyết và ánh nắng mặt trời chói lóa càng trở nên gay gắt hơn ở khu vực núi cao.

Tuyến đường thông dụng để leo Island Peak là leo sườn núi phía Đông Nam và Tây Nam. Thông thường, trạm căn cứ (base camp) được đặt tại Pareshaya Gyab (5,087m), nằm giữa Imja Tse và khu vực băng tích của Imja Glacier. Người leo núi cần cần chuẩn bị kỹ để tránh tuyết lở có thể xảy ra trong ngày tuyết rơi nhiều. Đối với một số người, việc chinh phục Island Peak có thể thực hiện trong ngày. Tuy nhiên, hầu hết người leo núi thích cắm trại trên núi tại high camp để tận hưởng hành trình leo núi và cũng an toàn hơn.

Để leo Island Peak, người leo núi có thể lựa chọn xuất phát từ trạm căn cứ (base camp) ở độ cao 5,087 mét (16,690 feet), gọi là Pareshaya Gyab, nằm giữa Imja Tse và khu vực băng tích của Imja Glacier, và bắt đầu leo từ 2 đến 3h sáng.

Một lựa chọn phổ biến khác là leo đến High Camp ở độ cao khoảng 5,600 mét (18,400 ft) để tiết kiệm được thời gian và công sức cho hành trình leo đến đỉnh núi. Tuy nhiên, những trở ngại cho việc cung cấp nước uống cần thiết và những lo ngại khi ngủ ở độ cao tại High Camp khiến nhiều người lựa chọn xuất phát từ Base Camp. Hành trình từ Base Camp đến High Camp cơ bản chỉ là một chuyến đi bộ đường dài, nhưng từ High Camp trở đi, một số các mỏm đá đòi hỏi người leo núi phải di chuyển linh hoạt và leo qua một rãnh núi rộng. Phía trên rãnh núi, một dải băng kéo dài đến một dốc đứng băng tuyết. Từ điểm này, người dẫn đường có thể lắp đặt các dây cáp cố định cho đoạn leo núi hiểm trở cao gần 100m (330 ft) đi đến đỉnh núi. Hành trình leo đến đỉnh có đôi chỗ khó khăn do phải leo dốc đứng. Ở trên đỉnh của Island Peak, mặc dù đỉnh Everest chỉ nằm cách đó 10 km về phía bắc nhưng tầm nhìn sang Everest bị ngăn trở bởi dãy núi Lhotse đồ sộ, cao hơn đỉnh Island Peak 2,300 m (7,500ft).


NHẬT KÝ ISLAND PEAK

Thời tiết vào đầu năm 2008 rất khác biệt so với mấy năm gần đây. Nhiều đợt lạnh kéo dài kèm theo những thay đổi đột ngột về nhiệt độ.

Nhận được thông tin này, đoàn leo núi chúng tôi vẫn quyết tâm vững tiến trên con đường chinh phục. Chúng tôi tin tưởng rằng những bất lợi về thời tiết lại là những thuận lợi cho luyện tập, vì điều kiện của Everest còn khắc khiệt hơn nhiều.

Đến độ cao 3.800m, Hoàng Trọng – một trong số nhà quay phim của chúng tôi bị cảm lạnh kèm theo triệu chứng về độ cao. Anh bị đau đầu nhiều, không ăn được, khó thở. Tình trạng sức khỏe không cho phép anh đi tiếp chặng đường. Ban tổ chức đã phải liên hệ với trực thăng cứu trợ để đưa anh xuống. Nhưng thời tiết quá xấu, máy bay không lên được. Cuối cùng, hai người Sherpa đã cõng đưa anh xuống núi.

Chuyến xuống núi an toàn của anh làm cả đoàn nhẹ hẳn người.

Chúng tôi, những thành viên còn lại tiếp tục chặng đường. Rồi chúng tôi đã đến Trạm căn cứ (Base Camp)

Để đảm bảo an toàn cho cả đoàn, để không trở thành gánh nặng về tâm lý cho các nhà leo núi. Ban tổ chức quyết định tất cả mọi người trong đoàn hỗ trợ ở lại Base Camp, chỉ còn 5 nhà leo núi tiếp tục chặng đường lên đỉnh.

Thời tiết thay đổi nhanh, nhiệt độ hạ thấp, trời mù, tuyết rơi nhiều. Lo lắng về những trận lở tuyết dữ dội vẫn không làm chùn bước chân, không thể làm nhụt đi lòng quyết tâm của đoàn leo núi.

Các chuyên gia leo núi người Sherpa đã quyết định lên đỉnh sớm hơn một ngày, vì tuyết rơi quá dày, sợ sẽ có lở tuyết, hoặc trời quá mù không thể đi tiếp. Vậy là thời gian nghỉ của đoàn leo núi đã bị rút ngắn lại một ngày.

1h30 sáng ngày 5/3/08, chúng tôi rời Base Camp hướng về đỉnh Island Peak.

Từng bước, từng bước, chúng tôi vượt qua những dốc núi thẳng đứng phủ đầy tuyết.

Đoàn chúng tôi chia làm hai nhóm, Công-Ngợi-Linh một nhóm, Nhiên-Minh một nhóm.

Thông thường, chỉ khoảng 2-3 giờ đi là chúng tôi có thể đến điểm Crampon Point (là điểm các nhà leo núi phải đeo thêm đế đinh vào giày đi tuyết) để bắt đầu chặng đường đi trên băng. Vậy mà sau 3 giờ đi bộ, chúng tôi mới tới được High Camp (trạm căn cứ trên cao) ở độ cao 5.600m. Vũ Thanh Minh bắt đầu vật lộn với triệu chứng độ cao, đau đầu và buồn nôn. Anh vẫn quyết tâm đi tiếp, với hy vọng trong một vài giờ tới có thể anh sẽ thích nghi được với độ cao.

Qua khỏi High Camp, mỗi nhóm phải móc khóa của mình vào chung 1 dây an toàn, phòng khi đi qua đoạn đường xấu, nếu một người bị trượt chân thì các thành viên còn lại sẽ hỗ trợ để lấy lại thăng bằng.

Thời tiết quá xấu, phải mất hơn 5 giờ chúng tôi mới đến điểm đeo đế đinh.

Đến Crampon Point, đầu của Minh như nổ tung ra, không kiểm soát được hơi thở, lại nôn khan. Người dẫn đường Sherpa đề nghị Minh ngừng lại và hạ độ cao. Minh ngồi nghỉ một lúc rồi xin đi tiếp.

Từ Crampon Point - cao 5,800m, chúng tôi sẽ phải vượt qua một đoạn sông băng dài hơn 300m.

Đi được khoảng 100m, nhận thấy áp lực về độ cao ngày càng nặng hơn, đoạn đường phía trước ngày càng hiểm trở hơn. Để đảm bảo an toàn và tránh áp lực tâm lý cho cả đội, Vũ Thanh Minh quyết định dừng lại và hạ độ cao. Thấy bóng Nhiên mờ mờ, Minh nói “Nhiên cố lên, trong đội mình ít nhất phải cố gắng có một người lên đỉnh cắm cờ”. Minh đã lặp lại câu nói đó nhiều lần vì sợ rằng Nhiên không nghe thấy. Đối với Nhiên, đó chính là lời động viên có ý nghĩa nhất đi theo Nhiên suốt chặng đường tiếp theo.

Phải mất hơn 2 giờ để đi qua sông băng. Hết chặng đường sông băng, sừng sững một vách núi băng cao khoảng 150m, dốc đứng 70 độ. Vượt xa trí tưởng tượng của chúng tôi, những hình ảnh qua tài liệu, sách báo dường như không thể tả hết mức độ khó khăn như vậy.

Móc khóa vào dây an toàn, từng bước chúng tôi leo lên vách núi băng. Linh đã lên trước một đoạn, nhưng tình nguyện đứng lại giữ dây để các bạn lấy thăng bằng tốt hơn.

Mất hơn 2 giờ nữa để vượt qua vách băng cao ngất này. Nhiều lúc để bước lên một bước, chúng tôi phải dừng lại cả 10 đến 15 phút, để lấy lại nhịp thở để giữ thăng bằng. Những ngón tay cóng lạnh khi đi qua khu sông băng giờ đây dường như đã mất cảm giác. Lúc này đầu óc chỉ tập trung vào một việc là thở.

Lên đến đỉnh vách băng, quá hạnh phúc khi vừa vượt qua một thử thách tưởng chừng không thể nào vượt qua. Tưởng là đã lên đến đỉnh, nhưng không, một mỏm núi nhỏ cao hơn ở phía xa xa mới thật sự là đỉnh của núi Island Peak.

Từ đây chúng tôi lại phải đi tiếp trên đỉnh vách băng dài khoảng 150m, và lên cao hơn khoảng 50m nữa.

Đỉnh vách băng như hình sống dao. Chúng tôi phải đi giữa đỉnh vách băng, hai chân trên hai triền của đỉnh vách băng. Lại phải mất đến 2 giờ để đi qua đỉnh vách băng dài 150m này. Thật là khủng khiếp, chúng tôi gọi đây là vách băng tử thần, vì chỉ cần mất thăng bằng một chút thôi là sẽ bị ngã rơi trên vách băng thẳng đứng.

Sau 11 giờ đi giữa băng tuyết và vượt qua những vách băng tử thần, chúng tôi đã đặt chân lên đỉnh Island Peak.

12h30 (giờ Nepal, 13h45 giờ Việt Nam) ngày 5/3/08, cờ tổ quốc được cắm trên đỉnh Island Peak

Giờ đây, đỉnh Island Peak đã ghi thêm tên đoàn leo núi Việt Nam:

- Lê Bá Công

- Phan Thanh Nhiên

- Bùi Văn Ngợi

- Nguyễn Mậu Linh

Trong điều kiện thời tiết thông thường, chỉ cần 6-8 giờ để lên đỉnh. Chúng tôi đã phải mất 11 giờ để vượt qua thử thách này trong điều kiện thời tiết xấu.

Xuống núi, về đến trạm căn cứ vào lúc 18h chập choạng tối.

Chúng tôi không thể tưởng tượng là mình đã đi 5 tiếng đồng hồ từ Chukung độ cao 4750m để đến trạm căn cứ 5100m, tập luyện 3 tiếng, nghỉ ngơi có 3 tiếng đồng hồ lại phải đi tiếp một chặng đường mất 18 giờ nữa để lên đỉnh Island Peak cao 6160m và trở về căn cứ an toàn.

Sau chuyến đi này, các bạn dẫn đường Sherpa đã nói với chúng tôi là họ chưa từng gặp một đoàn leo núi nào kiên cường và vững tin như vậy. Chúng tôi hãy tự hào về điều đó, các bạn đã gọi chúng tôi là những con hổ tuyết đến từ Việt Nam.


4 NHÀ LEO NÚI ĐI TIẾP CHẶNG EVEREST




Bá Công (sinh năm 1978, Khánh Hòa):

Tuy không phải là nhà leo núi chuyên nghiệp, nhưng do từng là cầu thủ bóng đá nên anh có một nền tảng thể lực rất tốt, được đánh giá là “cực kỳ khỏe”. Trông bề ngoài có vẻ hơi…”hầm hố”, có gì đó khó gần, tuy nhiên theo những người trong đoàn leo núi thì Bá Công là một người rất tốt. Lúc xuống núi Kilimanjaro, dù rất mệt nhưng khi người quay phim bị té xỉu, Bá Công là người cõng anh xuống núi an toàn. Anh có shop bán hàng thể thao ở quê nhà.



Nguyễn Mậu Linh (sinh năm 1977, Hà Nội):

Mậu linh có 2 thế mạnh: từng là VĐV boxing (nghề của anh), sau đó là sinh hoạt trong quân ngủ với thời gian dài (6 năm). Vì thế, ở Linh có tinh thần kỷ luật rất cao, sự mạnh mẽ, sự dẻo dai đã giúp anh vượt qua những chặng đường thử thách. Anh được đánh giá là người rất gần gũi với các thành viên trong đoàn, luôn sẵn sàng giúp đỡ các thành viên trong đoàn với tinh thần rất nhiệt tình, hết mình.



Bùi Văn Ngợi (sinh năm 1984, Gia Lai):

Anh hiện đang theo học trường Đại học Thể dục thể thao TƯ II ( Thủ Đức, TP.HCM). Là người nhỏ con nhất trong đoàn leo núi. Tuy nhiên, không vì thế mà anh bị đánh giá thấp, bởi từ nhỏ anh đã ham mê các môn thể thao nên đã tích lũy cho mình một nền tảng thể lực cơ bản để có thể ”theo” được những chuyến chinh phục, đồng thời cũng là những bước thử thách bản thân. Anh cũng là người ăn nói khéo léo và sống rất tình cảm, chan hòa với mọi người.



Phan Thanh Nhiên (sinh năm 1985):

Năm nay mới 22 tuổi, Nhiên là thành viên nhỏ tuổi nhất trong đoàn. Cũng như Bùi Văn Ngợi, Nhiên hiện đang là sinh viên trường Đại học Thể dục thể thao TƯ II. Nhiên được mọi người đặt cho biệt danh là ”a quắn”, đọc ngược lại là “ăn quá” do anh ăn rất khỏe, nhiều khi như là “nhồi” thức ăn vào bụng để có năng lượng chinh phục mục tiêu. Những người trong đoàn đánh giá anh là người vô tư, dễ gần, sống tình cảm và hay giúp đỡ mọi người.


NHỮNG CỘT MỐC - EVEREST

* 1921 Đoàn thám hiểm người Anh thám hiểm lối vượt qua tảng băng Rongbuk.
* 1922 Đoàn thám hiểm Anh thứ hai, dưới sự chỉ huy của Tướng CG Bruce và lãnh đạo leo núi EI Strutt, và gồm cả George Mallory. George Finch cố gắng leo lên đỉnh lần đầu tiên sử dụng bình ôxy, và đạt được độ cao kỉ lục 8,321 met. Chỉ một lúc sau, bảy nhà leo núi người Sherpa tử nạn trong một vụ tuyết lở, trở thành những cái chết đầu tiên được báo cáo trên Everest.
* 1924 Đoàn thám hiểm Anh thứ ba đạt đến độ cao 8,500 met. Vào 6 tháng 6, George Mallory và Andrew Irvine leo lên cố gắng đạt đến đỉnh nhưng lạc mất sau khi những đám mây khép lại. Một người chứng kiến đã nói rằng ông thấy họ gần đến đỉnh.
* 1933 Lady Houston cấp tiếp cho một phi đội bay qua đỉnh để thả xuống một lá cờ liên hiệp Anh.
* 1934 Maurice Wilson (người Anh) tử nạn trong cố gắng leo lên một mình.
* 1938 Nhà thám hiểm leo núi Bill Tilman (Anh) dẫn đầu một đoàn thám hiểm theo sườn tây bắc, đạt được độ cao trên 8,200 meters (27,000 ft) không cần oxygen trước khi bị đẩy xuống vì thời tiết xấu.
* 1950 Nepal mở cửa biên giới cho người nước ngoài. Bill Tilman và Charles Houston tổ chức một cuộc thám hiểm do thám lên Everest.
* 1952 Một đoàn thám hiểm Thụy Sỹ, bao gồm cả Sherpa Tenzing Norgay bỏ cuộc vì kiệt sức, 200 met nữa là đến đỉnh.
* 1953 Đỉnh được đạt đến lần đầu tiên (trong lịch sử có ghi lại) vào lúc 11:30 am ngày 29 tháng 5 bởi người New Zealand Sir Edmund Hillary và người Sherpa tên Tenzing Norgay từ Nepal leo theo đường South Col.
* 1960 Vào 25 tháng 5, một đội Trung Quốc bao gồm Wang Fuzhou, Gongbu và Qu Yinhua leo lên đỉnh lần đầu tiên theo Sườn Bắc.
* 1963 Vào 22 tháng 5, hai người Mỹ là Tom Hornbein và Willi Unsoeld leo lên lần đầu tiên theo Sườn Tây.
* 1963 Băng ngang lần đầu tiên bởi một đoàn thám hiểm Mỹ, bắt đầu leo từ phía đông và hạ xuống phía tây nam.
* 1965 Vào 20 tháng 5, Nawang Gombu Sherpa trở thành người đầu tiên trèo lên đỉnh Everest hai lần.
* 1975 Vào 16 tháng 5, Junko Tabei người Nhật là phụ nữ đầu tiên trên đỉnh núi.
* 1975 Vào 27 tháng 5, một phụ nữ Tibet, Phantog, trở thành người phụ nữ đầu tiên leo lên đỉnh từ phía Tibet.
* 1975 Đoàn thám hiểm phía tây nam người Anh dẫn đầu bởi Chris Bonington. Đạt lên đỉnh bởi 2 đội bao gồm Doug Scott, Dougal Haston, Peter Boardman, và Sirdar Pertemba. Phóng viên ảnh BBC Michael Burke không quay lại từ một cố gắng leo lên một mình.
* 1978 Reinhold Messner (Ý, South Tyrol) và Peter Habeler (Austria) đạt đến đỉnh mà không cần bình ôxy.
* 1980 Đoàn thám hiểm đầu tiên trong mùa đông bởi một đội từ Ba Lan (Leszek Cichy, Krzysztof Wielicki, Andrzej Czok và Jerzy Kukuczka).
* 1980 Reinhold Messner (Ý, South Tyrol), người đầu tiên leo lên Everest một mình mà không cần bình ôxy.
* 1982 Vào 5 tháng 10, Laurie Skreslet trở thành người Canada đầu tiên đạt đến đỉnh.
* 1983 Lou Reichardt, Kim Momb, và Carlos Buhler Mỹ trở thành những người đầu tiên lên đỉnh theo mặt phía Đông.
* 1984 Đoàn thám hiểm Úc đầu tiên leo lên Everest. Đoàn thám hiểm bao gồm Tim Macartney-Snape, Greg Mortimer, Andy Henderson và Lincoln Hall, hai người trong họ (Macartney Snape và Mortimer) đạt lên đến đỉnh. Được biết rằng nếu như Hall cố gắng leo đến đỉnh, nguyên cả đoàn sẽ tử nạn trên đỉnh núi.
* 1988 Jean-Marc Boivin của Pháp bắt đầu bằng một paraglider từ đỉnh núi.
* 1988 Stephen Venables của Anh trở thành người Anh đầu tiên đạt đến đỉnh mà không cần đến bình oxygen. Anh mở ra một con đường leo mới qua mặt phía Đông Kangshung.
* 1990 Bertrand “Zebulon” Roche của Pháp trở thành người phương tây trẻ tuổi nhất leo lên Everest, ở tuổi 17.
* 1991 Gabriel DeLeon trở thành người Mỹ pha chủng (mixed-race American) đầu tiên lên Đỉnh Everest. Không may, anh tử nạn chỉ sau 1,000 ft trên đường hạ xuống.
* 1993 Chín mươi nhà leo núi chỉ trong mùa thu, sự thương mại hóa của việc "leo lên Everest" bắt đầu.
* 1993 Ramon Blanco của Tây Ban Nha trở thành người cao tuổi nhất đạt lên đỉnh núi lúc 60 years, 160 ngày (kỉ lục bị phá năm 2001).
* 1995 Alison Hargreaves trở thành phụ nữ đầu tiên leo lên Everest một mình không cần bình oxygen.
* 1996 Hans Kammerlander (Ý, South Tyrol) leo lên núi từ phía bắc trong 16 giờ 45 phút và trở lại bằng cách trượt xuống.
* 1996 Göran Kropp của Thụy Điển trở thành người đầu tiên đi xe đạp nguyên chặng đường từ Thụy Điển đến núi, đem xe lên núi không cần bình oxy, và sau đó đạp xe về lại nhà.
* 1997 Veikka Gustafsson của Phần Lan trở thành người Phần Lan đầu tiên leo đến đỉnh mà không cần bình oxygen.
* 1998 Tom Whittaker là người tàn tật đầu tiên lên đến đỉnh núi.
* 1998 Bear Grylls trở thành người Anh trẻ nhất leo lên Everest và trở lại còn sống.
* 1999 Người Sherpa tên Babu Chiri Sherpa của Nepal ở 21 giờ trên đỉnh núi.
* 2000 Vào 7 tháng 10 Davo Karničar từ Slovenia trượt tuyết xuống một mạch từ đỉnh đến trại nền trong năm tiếng đồng hồ.
* 2001 Vào 23 tháng 5 nhà leo núi 32 tuổi người Guatemala tên Jaime Viñals trở thành người Trung Mỹ đầu tiên leo lên Everest và là người Mỹ Latin thứ hai đạt được điều đó, cùng với nhà leo núi Mỹ tên Andy Lapkass dọc theo Sườn Bắc của Everest.
* 2001 Vào 24 tháng 5 người Sherpa tên Temba Tsheri 15 tuổi trở thành người trẻ tuổi nhất leo lên Everest.
* 2001 Vào 24 tháng 5 22 tuổi Marco Siffredi của Pháp trở thành người đầu tiên hạ xuống từ Everest bằng bảng trượt tuyết.[2]
* 2001 Vào 25 tháng 5, 32 tuổi Erik Weihenmayer, từ Boulder, Colorado, trở thành người mù đầu tiên lên đến đỉnh.
* 2001 Cùng ngày 64 tuổi Sherman Bull, của New Canaan, Connecticut, trở thành người cao tuổi nhất đạt đến đỉnh.
* 2001 Cùng ngày, 19 đạt đến đỉnh, vượt qua con số 10 người trước đó. Tất cả đều sống sót.
* 2003 Vào 21 tháng 5, 21 tuổi Jess Roskelley, của Spokane, Washington, trở thành người Mỹ trẻ nhất leo lên Everest, thông qua đường theo sườn Bắc-Đông Bắc.
* 2003 Vào 22 tháng 5, 23 tuổi Ben Clark, từ Clarksville, Tennessee, là người Mỹ trẻ thừ nhì lên Everest, theo sườn Bắc-Đông bắc.
* 2003 Yuichiro Miura trở thành người cao tuổi nhất đạt đến đỉnh Everest. Ông 70 tuổi và 222 ngày khi đạt đến đỉnh (vào ngày 22 tháng 5).
* 2003 25 tuổi người Nepal Sherpa, Pemba Dorjie, lập kỉ lục leo lên nhanh nhất trong 12 giờ 45 phút vào 23 tháng 5.
* 2003 Chỉ 3 ngày sau đó, Sherpa Lakpa Gelu phá kỉ lục này với 10 giờ 56 phút. Sau khi cãi nhau với Dorjie, bộ du lịch khẳng định kỉ lục mới của Gelu vào tháng 7 [3].
* 2004 Pemba Dorjie phá kỉ lục của anh, lần leo lên này mất 8 giờ 10 phút vào 21 tháng 5 [4].
* 2005 Apa Sherpa từ Thame leo lên đỉnh lần thứ 15.
* 2005 Nhà nước Trung Quốc bảo trợ một đoàn đo đạc với 24 thành viên đạt lên đỉnh vào 22 tháng 5 để neo các thiết bị đo cho việc đo lại độ cao của đỉnh. GPS, các radar mặt đất, cũng như các phương pháp truyền thống được sử dụng để xem xét độ dày của băng tuyết và so sánh với các số liệu lịch sử [5].
* 2005. Vào 14 tháng 5, một trực thăng của Eurocopter bay lên đỉnh lần đầu tiên. Nó đã đáp xuống nhưng sau đó phi công nói với chính quyền Nepal là điểm đáp thực ra 3,300 feet (1,000 m) bên dưới đỉnh núi[6].
* 2005 Moni Mulepati và Pemba Dorjie cưới nhau trên đỉnh núi.
* 2007 Katsusuke Yanagisawa trở thành người cao tuổi nhất (71) leo lên đỉnh Everest



 

[Trở lại]  [Đầu trang]
 
  Cờ Việt Nam đã tung bay trên đỉnh Everest (23/5)
  Việt Nam chinh phục thành công EVEREST (22/5)
  Đường lên đỉnh Everest (Kỳ cuối): Everest và tôi (13/5)
  Kỳ 6: Giấc mơ Việt trên Everest (13/5)
  Đường lên đỉnh Everest - (Kỳ 5): Những cô gái "thép" (8/5)
  Đường lên đỉnh Everest -(Kỳ 4): Trại căn cứ - ngày và đêm (8/5)
  Đường lên đỉnh Everest - Kỳ 3: Sống ở "trán trời" (8/5)
  Đường lên đỉnh Everest - Kỳ 2: Đi cùng "hổ tuyết" (8/5)
  Đường lên đỉnh Everest - (Kỳ 1): Qua những đỉnh cao (8/5)
  Gặp Người cao tuổi nhất chinh phục đỉnh Everest Yuichiro Miura (22/4)